Hành trình đến với người nông dân nghèo mắc án tử ung thư dạ dày

Posted on Posted in Câu chuyện người dùng, Ung thư Dạ dày

Trên đời, thứ quý giá nhất mà tất cả mọi người đều mong có được chính là sức khỏe, thế nhưng, không phải ai cũng có được cuộc sống bình yên không bệnh tật. Từ khi bắt đầu tham gia làm việc về lĩnh vực dược phẩm, tôi càng được gặp cũng như tiếp xúc rất nhiều bệnh nhân với nhiều hoàn cảnh khác nhau. Mỗi mảnh đời, mỗi hoàn cảnh, mỗi câu chuyện lại đọng lại trong tôi mỗi cảm xúc riêng. Câu chuyện tôi kể dưới đây sẽ là hành trình đến với người nông dân nghèo mắc căn bệnh ung thư dạ dày Trần Văn Tâm, quê ở Nghĩa Thái, Tân Kỳ, Nghệ An.

Hành trình bắt đầu….

 

Một buổi chiều chói chang của những ngày nắng gắt đầu tháng 7, chúng tôi bắt đầu lên đường, điểm đến chính là thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An, nơi mà chú Tâm đã hẹn gặp chúng tôi, chỉ từ vài ngày trước.

Chuyến đi lần này không kế hoạch, không chuẩn bị và không báo trước. Chỉ từ 1 cuộc điện thoại của bệnh nhân (chú Trần Văn Tâm) đã thôi thúc chúng tôi phải lên đường ngay để gặp và nghe những tâm sự từ chú. Hơn 5 tiếng đồng hồ trên xe ô tô, đoàn chúng tôi đã đến nơi và hồi hộp mong chờ cuộc gặp gỡ sáng ngày hôm sau.

Cơ duyên trên đời là có thật….

Một cái tên, một số điện thoại di động, một địa chỉ nhà là tất cả những gì chúng tôi biết về chú Tâm. Nhưng vì sao? Vì sao chúng tôi lại quyết định đi hơn mấy trăm cây số chỉ để gặp người nông dân nghèo này???

Chú Tâm là một bệnh nhân ung thư dạ dày, chú đã có quá trình điều trị ngoài Bệnh viện K Hà Nội, sau khi phẫu thuật, bác sĩ đã khuyên chú chuyển về Bệnh viện Ung bướu Nghệ An cho gần nhà để tiếp tục điều trị. Một bệnh nhân, với chúng tôi thì đây cũng là một khách hàng, nhưng lại và “vị khách hàng đặc biệt” nhất chúng tôi từng gặp. Chưa từng gặp mặt, chưa từng quen biết, chỉ là những lần đặt hàng và gửi hàng.

Cuộc điện thoại định mệnh dẫn lối cho hành trình, đơn giản chỉ là những lời cảm ơn từ chú Tâm. Chú cảm ơn công ty, cảm ơn ông trời đã cho chú cái duyên biết đến sản phẩm, đã giúp chú vượt qua quãng thời gian khó khăn như chết đi sống lại. “Bây giờ chú chẳng cần gì, chỉ cần sức khỏe thôi.”

Cuộc gặp gỡ chốc lát….

Sáng sớm ngày mùng 4 tháng 7, chúng tôi đã có cuộc gặp với chú Tâm. Bắt chuyến xe bus tỉnh hơn 3 giờ đồng hồ từ Tân Kỳ ra Vinh, chú đến sớm hơn cả giờ hẹn làm chúng tôi chưa có sự chuẩn bị nào. Hình ảnh đầu tiên ghim chăt trong đầu tôi bây giờ vẫn là một người nông dân chân chất, da xanh xám (biểu hiện chung của những bệnh nhân ung thư truyền hóa chất).

Gặp chú là một định mệnh và gặp chúng tôi dường như cũng là cơ duyên của chú. Cảm giác không hề xa lạ, không rào chắn, chúng tôi nói chuyện như những người thân trong gia đình. Rồi chú bắt đầu kể về cuộc sống, về bệnh, về quãng thời gian chống chọi với ung thư của mình.

Một ngày bất chợt, sau khi ăn cơm xong chú thấy vã mồ hôi, cơn đau từ bụng thúc lên ngày càng đau, hai ba hôm sau đều như vậy. Chú đau lắm nhưng cũng không nói gì với gia đình, chỉ nghĩ là đau bụng bình thường. Đến một ngày nhân tiện chở con dâu xuống Nghĩa Đàn khám bệnh nên chú cũng đi khám luôn dạ dày vì cảm thấy “mấy ngày nay khác khác”.

Bệnh viện Nghĩa Đàn chưa dám đưa ra kết luận nhưng nghi ngờ là K dạ dày. Được gia đình động viên nên chú đã quyết định ra ngoài Hà Nội để khám lại và kết quả là chú mắc ung thư dạ dày, bác sĩ yêu cầu mổ ngay, “chỉ có cắt dạ dày đi mới hoàn thành thôi”.

Khi phát hiện bệnh tinh thần chú suy sụp hẳn, hay suy nghĩ nhưng rồi chú bảo “điều trị dần rồi thấy bình thường, ta là án tử hình, chưa bắn ngày nào thì vẫn sống ngày đó.” Chú còn bảo cô và các con cũng suy nghĩ nhiều lắm, chỉ lo là chú không qua khỏi thì phải làm sao, nghĩ nhiều đến mức ngủ không ngủ được, ăn không ăn được.

Ung thư dường như là một cách để Thượng đế thử thách sức mạnh của con người, dù có khó khăn, mệt mỏi nhưng chỉ cần mỉm cười an nhiên ta sẽ bước qua nó. Bởi thế chú Tâm cũng thay đổi dần suy nghĩ và lạc quan hơn khi bắt đầu bước vào cuộc chiến với những khó khăn trong việc truyền hóa chất.

Do hoàn cảnh gia đình cũng như việc đi lại khó khăn nên các bác sĩ đã khuyên chú nên về Nghệ An để tiếp tục quá trình truyền hóa chất. Phác đồ điều trị gồm 8 đợt truyền hóa chất, nhưng truyền hết đợt thứ 3, đến đợt thứ 4 do các chỉ số máu tiểu cầu và hồng cầu xuống quá thấp nên chú không đủ điều kiện truyền tiếp, bác sĩ đành chuyển qua cho uống hóa chất.

Kể về những ngày truyền và uống hóa chất, chú đưa tay ra và bảo “chân tay da bóc từng mảng, người cứ sôi sục bứt rứt cả ngày”. Không ăn được, ngủ không được, người lúc nào cũng trong tình trạng mỏi nhừ ko nhấc nổi dậy.

Bên cạnh những đau đớn của tác dụng phụ do truyền hóa chất, chú còn gánh nặng tài chính, gia đình chú thuộc hộ nghèo, bảo hiểm chỉ được chi trả 80%, tiền viện, tiền ăn, tiền thuốc phải mua bên ngoài, còn bao nhiêu là thứ tiền. Chú đã từng nói với vợ “mình không có tiền mà theo đâu bà ạ”.

Và sau 3 đợt truyền cùng 2 đợt uống hóa chất, chú đã biết đến IMMUNOBAL, chú quyết định uống thử 1 hộp và chỉ sau 2,3 đêm chú đã thấy người khỏe khoắn hơn. Chúng tôi cũng không thể tin được là chú đã giới thiệu luôn cho các bệnh nhân cùng phòng.

Hiện giờ chú đã truyền và uống xong 8 đợt hóa chất, hoàn thành xong phác đồ điều trị lần 1 và cứ 1 tháng xuống khám định kỳ 1 lần nữa thôi. Chú Tâm còn khoe với chúng tôi là đã tăng được 3kg kể từ khi uống IMMUNOBAL, có da có thịt hơn rồi chứ trước toàn là da bọc xương không. Về nhà chú còn vẫn làm nông, vẫn cuốc đất bình thường.

Vẻ mặt phúc hậu của người nông dân ấy khiến chúng tôi không thể quên bởi niềm vui khi vượt qua “án tử hình” hiện lên trên khuôn mặt chú. “Bây giờ chú đã có thể sống khỏe cùng gia đình và không còn mong muốn gì hơn nữa”, chú Tâm nói.

Cuộc gặp gỡ chốc lát của chúng tôi chỉ vỏn vẹn trong khoảng hơn 1 tiếng đồng hồ, và chú lại lên chuyến xe bus trở về nhà cách Vinh hơn 130km. Cuộc gặp không quá dài nhưng cũng đủ cảm nhận được sự tin tưởng chúng tôi nơi chú. Một chuyến đi không hề vô nghĩa, một chuyến đi bất chợt nhưng để lại trong tất cả chúng tôi rất nhiều điều. Chắn chắn một ngày, chúng tôi sẽ lại quay lại để gặp chú, người nông dân nghèo đã vượt qua mức án tử.

>>>>> Xem thêm: Chia sẻ của chú Tâm về quá trình vượt qua tác dụng phụ của hóa xạ trị

Giá: 1.990.000 đ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *